Thứ Bảy, 21/07/2018 03:31 SA
Mẹ, tôi và bóng đá – truyện ngắn của NGUYỄN THỊ BÍCH NHÀN
Chủ Nhật, 08/07/2018 15:00 CH

Con gái chơi bóng đá, chuyện chẳng lạ như mặt trời mọc ở đằng tây. Nhưng với mẹ thì đó là chuyện hổng giống ai. Mẹ la, con gái không đòi mua kẹp mua nơ mà cứ suốt ngày banh với bóng.

 

Đòi là đòi trái bóng đá nhưng nhà nghèo, bóng da là chuyện trong mơ, mẹ sẽ ra chợ ôm về trái bóng nhựa lằn xanh lằn đỏ để hôm sau thấy nó bịch bụng rồi “càm ràm”, tụi bây đá banh sắt banh thép chứ banh nào chịu thấu. Chân con gái rượu mà mẹ làm như cái dùi sắt hông bằng, mẹ thử mua banh da về coi có thủng được hem? Nói là nói “dụ” dù biết mẹ trước sau vẫn là “bức tường thép”, đừng hòng dùng chiêu “khích tướng”. Vô dụng thôi! Phải thay đổi chiến thuật chứ đá banh nhựa chán òm. Đúng chán luôn! Đụng tới là mềm èo như ruột xe giậm phải đinh. Đá bóng mà hổng dám lấy hết sức để sút, mới đá nửa vời nó đã ăn vạ rồi. Để đối trị với mấy trái banh nhựa ho lao, tôi nghĩ ra cách lấy rơm nhét đầy bụng rồi dùng nhợ quấn nhiều vòng bên ngoài, vậy là tàm tạm, tuy hơi nặng nhưng khỏi sợ sự cố mới nửa hiệp phải tạm dừng trận đấu.

 

Nãy giờ tôi đang kể chuyện của tuổi thơ tôi, chuyện của những năm 80 ở một xóm nghèo của miền Trung. Hồi đó lịch chính thức của tôi là buổi học buổi chăn bò, thi hành nhiệm vụ nhưng không từ bỏ đam mê, vậy là tay cầm roi, tay ôm trái banh nhựa đã nhét đầy rơm hí hửng đi theo mấy cái đuôi bò. Dù lùa bò ra đồng hay qua sông, lũ tôi đều có sân bóng. Bò gặm cỏ còn tụi tôi thì náo nhiệt với trái bóng nhựa nhét rơm. Kết quả những ngày chăn bò đá bóng là lên cấp ba tôi đen nhẻm nhèm nhem, đen gần bằng một cầu thủ của Nam Mỹ.

 

Nói về bóng đá, tôi có một bảng thành tích mà mấy nàng cùng lớp đều “ớn”. Tất cả những năm học phổ thông đều có chân trong đội tuyển bóng đá nữ của trường. Hồi còn nhỏ, mỗi lần kêu ba mẹ đến trường cổ vũ con gái đá bóng thì ba cười hề hề bảo, nhà mình có cầu thủ ngoại hạng. Ba chỉ nói vui mà tôi sướng rơn. Nhưng đến năm 12 thì tình hình có phần cam go. Cam go vì đây là giai đoạn chọn nghề. Mẹ thích tôi trở thành bác sĩ, bác sĩ để chữa bệnh cho gia đình, bạn bè. Ba thì đương nhiên không chống lệnh mẹ trong vụ này. Nhưng tôi một hai phải trở thành cô giáo dạy Thể dục. Tôi nghĩ đó là cơ hội để trở thành “huấn luyện viên” bóng đá cho đỡ thèm. Mẹ hét, đàn bà con gái, đằng nào cũng phải lấy chồng rồi chửa đẻ mà đòi dạy con người ta chạy nhảy, đá bóng đá banh. Tôi im re bà rè nhưng âm thầm đăng ký thi, tới chừng thấy giấy báo đã trúng tuyển lớp Thể dục thì ba mẹ cũng chỉ biết ngửa mặt lên trời cười ba tiếng vì sự đã rồi - đó là lần đầu tiên tôi kiên quyết làm theo ý mình dù biết quyết định này đã làm mẹ “sốc”.

 

“Sốc” vì con gái không nghe lời chỉ một nhưng sốc tới mười vì tôi không từ bỏ đam mê chạy nhảy. Vì sao ư? Lý do chủ yếu là sợ tôi thân gái không thể theo đuổi lâu dài món Thể dục. Phần nhỏ nữa làm giọt nước tràn ly là vì mẹ là điển hình mẫu mực nhất của người chúa ghét bóng đá. Mỗi một trái bóng mà hai chục thằng thi nhau giành. Nếu ba và tôi cùng xem bóng đá, cùng la hét thì bà sẽ lèm bèm, người ta đá vô lưới rồi cha con ông được cái gì mà la ó rần rần dữ. Đấy là mẹ nể ba quá nên để hai cha con xem Worl Cup, chứ một mình mẹ, nếu lỡ mở ti vi ra, dù đó có là trận chung kết bốn năm một lần mà cả thế giới đang nghẹt thở theo dõi thì mẹ cũng đưa tay tắt cái rụp. Tắt không thương tiếc.

 

Hai cha con rủ cách nào mẹ cũng không chịu coi. Những đêm ba và tôi nửa đêm bật dậy xem ngày hội sôi động và cuồng nhiệt bậc nhất hành tinh thì mẹ vẫn tỉnh bơ ngủ, những lúc cao trào tôi với ba có to tiếng (vì cá độ hít đất) thì mẹ trở mình bảo, nói nhỏ chút.

 

Luôn luôn như vậy. Cứ đến mùa World Cup là cha con tôi không bỏ sót một trận nào từ vòng loại đến trận chung kết. Vừa coi vừa “bình loạn” tùm lum. Mẹ thấy cảnh đấy thì lắc đầu cám cảnh. Biểu cảm của mẹ là cảm giác “thiệt không sao hiểu nổi”. Sao mẹ không ủng hộ bóng đá nhỉ? Này nhé, mẹ cần chất lãng mạn cao cả, đúng không? Xin thưa, bóng đá có ngay điều ấy. Mẹ muốn thấy sự tính toán thực tế, chiến lược chiến thuật. Vâng! Bóng đá là nơi thể hiện rõ ràng nhất. Còn nếu mẹ thích sự gay cấn, hồi hộp đến nghẹt thở với những cung bậc cảm xúc vui mừng, lo âu rượt đuổi nhau thì bóng đá cũng có đầy đủ. Túm lại, tốt và xấu, khôn ngoan quỷ quyệt, bình tĩnh, xuất thần, tự ti, mềm mỏng, cứng rắn, đột phá… tất tật đều có trong bóng đá. Xem một trận bóng, mẹ sẽ nhìn thấy bức tranh cuộc sống ở đó. Mẹ thấy tôi vòng vo bênh vực bóng đá thì hét:

 

- Cha con nhà mầy rảnh quá mà!

 

- Cả thế giới đang dõi theo một trái bóng mà mẹ cứ… Mẹ hình dung thế này nhé, khi tiếng còi khai cuộc vang lên thì quả bóng vô tri vô giác kia sẽ khuấy động triệu triệu con tim trên khắp tinh cầu. Như vậy mà không coi thì mất nửa cuộc đời.

 

- Nếu coi bóng đá mà no, mà ra thịt ra cá thì tao cũng ráng thức đêm thức hôm để coi.

 

Vì lý lẽ bóng đá không giúp mẹ có cơm nên kết quả là sau những trận đấu của World Cup, sáng nào cha con ngủ dậy cũng thấy đồ ăn sáng bày sẵn trên bàn, còn mẹ thì thúng, nón ra đồng từ sáng sớm rồi. Có hôm bác Sáu cầm qua cân thịt bò, bác bảo nhà có con nghé bị què chân nên thịt bán, mẹ ra đồng thấy thì dặn đem sang một cân để bồi dưỡng cha con thức đêm coi bóng đá. Ồ, ngạc nhiên chưa! Hai cha con cười hi hi, cười xong nghĩ thương mẹ gớm...

 

Quay lại chuyện tôi thành sinh viên sư phạm lớp Thể dục. Không phải chỉ vào tới đó đâu, nhập học được một học kỳ thì tôi vào đội tuyển bóng đá nữ của trường, của thành phố rồi thường xuyên tham gia đấu giao lưu hoặc thi thố ở các cuộc thi do địa phương tổ chức. Cứ như vậy, tôi say mê lăn theo quả bóng mà ít về nhà, dù phố và nhà tôi cách đâu khoảng 20km, vậy mà tôi cứ nhắn mẹ gửi tiền lên cho con, dạo này bận thi đấu quá.

 

Đố bạn biết, khi tôi thành cô sinh viên lớp Thể dục thì mẹ tôi làm gì? Giờ kể chuyện này còn mủi lòng muốn khóc. Bạn biết đấy, nhà nông vài sào đất chỉ đủ tay làm hàm nhai thôi. Khi tôi vào đại học thì con Út cũng sắp sửa mãn 12. Vậy là mẹ tôi đi bán vé số.

 

Sẽ không bao giờ tôi quên trận chung kết World Cup 2002. Hồi đó lũ tôi cũng gan, kết thúc chương trình học rồi nhưng lấy cớ năm thi tốt nghiệp nên nấn ná chỗ trọ mà không chịu về, lý do ở lại cùng coi World Cup cho đã. Đêm cuối cùng của mùa giải, tôi cùng các bạn đến quán cà phê xem cho khí thế. Ở đó, đêm đó, trong giây phút thiêng liêng của bóng đá thế giới tôi đã nhìn thấy mẹ tay ôm tập số dày cộm bước vào quán, đến từng bàn mời. Có đứa mua tờ số trùng số áo cầu thủ hâm mộ, có đứa hét vì đang dõi theo trái bóng mà mẹ xìa tập số trước mặt. Tôi đã chảy nước mắt khi bạn học, chàng trai nhiều lần làm tim tôi thổn thức vì có những cú sút “huyền thoại” ở trường đã ném vào mẹ tôi năm ngàn hét, né cái màn hình ra coi bà già kia, tặng bà một tờ số đó, đi chỗ khác bán cho người ta coi… Không kiềm được, tôi chạy lại đứng trước mặt mẹ hét to: Sao mẹ lại bán vé số ở đây? Mấy bữa bán ở cây xăng trong quê nhưng người trong nghề bảo mùa World Cup ra phố bán được lắm nên buổi tối mẹ theo anh Tư ra…

 

Mẹ nói chưa xong thì những tiếng la hét đã át tiếng mẹ. Có nhiều tiếng la, nhiều nụ cười vì đội tuyển yêu thích đã đoạt cúp. Tôi cũng yêu tuyển Brazil nhưng khi các cầu thủ trên màn hình đang cười vì hạnh phúc thì tôi chảy nước mắt...

BÌNH LUẬN
Mã xác nhận:



Nhập mã:

CÁC TIN KHÁC
Viếng mộ cụ đồ Chiểu
Thứ Năm, 05/07/2018 13:00 CH
Phát hành sách tri ân liệt sĩ Gạc Ma
Thứ Năm, 05/07/2018 09:05 SA
Vũ Hoàng Giang ra mắt Bức tranh quê
Thứ Năm, 05/07/2018 07:00 SA
  
Loại Mua Bán
Đvt: triệu đồng/lượng
  
THỜI TIẾT
LIÊN KẾT
Trang thông tin điện tử Báo Phú Yên - Địa chỉ: http://www.baophuyen.com.vn
Cơ quan chủ quản: Tỉnh ủy Phú Yên - Giấy phép hoạt động báo chí in số 1958/GP-BTTTT ngày 23 tháng 11 năm 2011
Giấy phép thiết lập trang tin điện tử tổng hợp trên mạng internet số: 22/GP-TTĐT ngày 27 tháng 3 năm 2015
Tổng biên tập: Phạm Thanh Phong
Tòa soạn: 62 Lê Duẩn, phường 7, TP Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên
Điện thoại: (057) 3841519, (057) 3842488 - Fax: (057) 3841275 - Email: toasoandientu@baophuyen.com.vn
Ghi rõ nguồn "Trang thông tin điện tử Báo Phú Yên" khi sử dụng thông tin từ website này
Trang chủ | Toà soạn | Quảng cáo | Đặt báo | Liên hệ
Bản quyền 2005 thuộc Báo Phú Yên Online
Thiết kế bởi nTek